Đạo Mẫu

Bị hổ rượt, chàng trai cầu cứu đức Phật và lời khuyên đáng suy ngẫm

Một nam thanh niên bị hổ dữ rượt đuổi. Anh chạy nhanh hết mức có thể, không dám ngoảnh lại. Cuối cùng khi đến bờ vực thẳm, anh ta không thể chạy được nữa, trong khi con hổ vẫn ở phía sau.

Bây giờ con người đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan: Một bên là hổ đói rình mồi, một bên là vực sâu thăm thẳm. Anh nhìn xuống, có một cành cây nhô ra từ vách núi dựng đứng. Nghĩ rằng cành cây có thể là cứu tinh của mình khỏi nanh vuốt của hổ, anh bắt đầu trèo xuống và bám vào nó.

Nhưng không may, chẳng bao lâu nữa cành sẽ không thể chịu nổi sức nặng của cơ thể anh.

“Được rồi, vậy thì chắc chắn là tôi chết rồi…”

anh vừa nghĩ vừa nhìn xuống.

Con hổ vẫn gầm gừ và nhìn anh với ánh mắt thèm muốn.

Sợ hãi, anh ta nhìn lên và cầu nguyện: “Chúa ơi, xin hãy cứu tôi … Tôi sẽ làm bất cứ điều gì nếu bạn yêu cầu tôi.”

Đột nhiên có một giọng nói từ trong không khí truyền đến: “Anh sẽ làm bất cứ điều gì tôi yêu cầu?”

Dù rất bất ngờ trước giọng nói sấm sét đó nhưng nam thanh niên vẫn đáp: “Dạ, con sẽ làm gì … chỉ mong mẹ cứu con”.

Giọng ca đến từ bầu trời lại trả lời: “Chỉ có cách này thôi, nhưng nó đòi hỏi niềm tin và lòng dũng cảm. Vậy bạn có tin tôi không? Bạn có dám làm như tôi nói với bạn không? ”

Phía trên vách núi, con hổ vẫn đang gầm gừ nhìn chàng thanh niên với ánh mắt thèm thuồng, cành cây đổ càng lúc càng nặng.

“Tôi cầu xin bạn, hãy giúp tôi vượt qua tai nạn của mình. Hãy nói cho tôi biết tôi cần làm gì bây giờ? “

“Được rồi, tôi chỉ có một yêu cầu này,” giọng nói không chút không khí chậm rãi đáp lại. “Đó là…

… Bỏ tay ra! ”

Một giây…

Hai giây…

Một phút trôi qua…

Một phút nữa thôi…

Cuối cùng, với tất cả sức lực của mình, người đàn ông nhắm mắt và buông tay. Không biết anh nằm bất tỉnh bao lâu, chỉ biết rằng khi tỉnh lại; anh ta thấy mình đang nằm trên một chiếc xe đẩy chất đầy cỏ khô. Người ta nói rằng ông đã may mắn rơi vào đúng lúc đoàn xe này đi qua.

Nhưng có một bí mật khác mà có thể bạn chưa biết; nếu bạn đi sớm hơn hai phút; anh ta sẽ hạ cánh an toàn trong một đoàn xe bông và bọt biển; và nếu nó chỉ chậm hơn một chút; bạn và cành cây sẽ rơi trên con đường rải sỏi …

Trong cuộc sống, có phải mỗi chúng ta đều níu kéo những thứ không thể buông bỏ?

  • Chẳng hạn, người yêu bám vào hình ảnh “nàng thơ”; mặc dù bây giờ anh ấy đã có gia đình?
  • Hay ví dụ như những người coi trọng danh tiếng và sự nghiệp; luôn phấn đấu hết mình để được thăng tiến; liệu họ có phải đánh đổi bằng nhân phẩm hay nhân cách của mình?

Con người muốn sống nhưng không thể trút bỏ nỗi sợ hãi cái chết trong lòng. Có vô số trường hợp như vậy, nhưng dù bạn có nghiêm túc đến đâu đi chăng nữa; Suy cho cùng, họ cũng chỉ là “cành cây nhô ra khỏi vách đá”…

Và nếu đó thực sự là “cành cây nhô ra khỏi vách đá”; Giữ chặt mà không buông thì có ích gì? Bám vào những thứ không nên giữ; khi đó chúng ta sẽ không thể nhận ra những điều tốt đẹp đang chờ đợi ở phía trước.

Vì vậy, khi cuộc sống không diễn ra như mong đợi; Có lẽ đã đến lúc bạn nên nhắc nhở bản thân: “Buông tay!” Buông bỏ cũng là một đức tính tốt mà chỉ những người có lòng dũng cảm phi thường mới có thể làm được.

Và tại sao Phật Học lại nói cần phải từ bỏ chấp trước và sống thuận theo tự nhiên? Có phải khi ta dám buông tay thì một cánh cửa đóng lại sẽ là một cánh cửa khác mở ra?

Đình Phương (st)


Thông tin thêm

Bị hổ rượt, chàng trai cầu cứu đức Phật và lời khuyên đáng suy ngẫm

#Bị #hổ #rượt #chàng #trai #cầu #cứu #đức #Phật #và #lời #khuyên #đáng #suy #ngẫm

[rule_3_plain]

#Bị #hổ #rượt #chàng #trai #cầu #cứu #đức #Phật #và #lời #khuyên #đáng #suy #ngẫm

Một chàng trai bị con hổ dữ rượt đuổi. Anh chạy thục mạng không dám ngoái đầu nhìn lại. Cuối cùng khi đến bờ vực thẳm anh không thể chạy được nữa, trong khi đó con hổ vẫn còn ở phía sau.

Tại sao Phật lại ngồi trên đài sen?

Phân biệt cầu an và cầu siêu trong đạo Phật?

Phật môn tuy rộng mở, khó độ người vô duyên

Nằm niệm Phật có tội không?

Nằm ngủ nghe Kinh Phật có tội không?

Lúc này người đàn ông rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan: Một bên là con hổ đói đang hau háu nhìn, còn một bên là vực thẳm sâu hun hút. Anh nhìn xuống, từ trong vách đá dựng đứng kia có một cành cây chĩa ra. Nghĩ rằng cành cây có thể là cứu tinh giúp anh thoát khỏi nanh vuốt hổ dữ, anh bắt đầu trèo xuống và bám vào đó.
Nhưng thật không may, chẳng mấy chốc cành cây sẽ không chịu đựng nổi sức nặng của cơ thể anh.
“Thôi rồi, thế là mình chết chắc rồi…”
anh vừa nghĩ vừa nhìn xuống phía dưới.

Con hổ vẫn gầm gừ và nhìn anh bằng ánh mắt thèm thuồng.
Quá sợ hãi, anh ngẩng lên và cầu nguyện: “Ông Trời ơi, xin hãy cứu con… Con sẽ làm bất kể điều gì nếu như ngài yêu cầu”.
Bỗng một giọng nói vang lên từ không trung: “Con sẽ làm bất cứ điều gì ta yêu cầu chứ?”
Mặc dù rất kinh ngạc trước giọng sấm vang rền ấy nhưng chàng trai vẫn đáp lại: “Thưa vâng, con sẽ làm mọi thứ… chỉ mong ngài hãy cứu con”.
Giọng nói từ không trung lại trả lời: “Chỉ còn cách duy nhất này thôi, nhưng đòi hỏi con phải có niềm tin và lòng can đảm. Vậy con có tin ta không? Có dám làm như lời ta chỉ dạy không?”
Phía trên vách núi, con hổ vẫn gầm gừ và nhìn chàng trai bằng ánh mắt thèm thuồng, còn cành cây thì trĩu xuống ngày một nặng hơn.

“Con cầu xin ngài, hãy giúp con tai qua nạn khỏi. Hãy cho con biết giờ con cần phải làm gì?”
“Được, ta chỉ có duy nhất một yêu cầu này thôi,” giọng nói trên không từ tốn đáp. “Đó là…
…Con hãy buông tay ra!”
Một giây…
Hai giây…
Một phút trôi qua…
Lại thêm một phút nữa…
Cuối cùng, lấy hết sức bình sinh người đàn ông cũng nhắm mắt và buông tay. Không biết anh đã nằm bất tỉnh bao lâu, chỉ biết rằng khi tỉnh lại; anh thấy mình đang nằm trên chiếc xe chở đầy cỏ khô. Người ta nói rằng anh thật may mắn khi rơi đúng vào lúc đoàn xe này đi ngang qua đó.
Nhưng còn một bí mật nữa mà có lẽ anh không biết là; nếu buông tay sớm thêm hai phút nữa; anh sẽ hạ cánh an toàn xuống đoàn xe chở đầy bông và bọt biển; còn nếu chậm thêm chỉ một chút nữa thôi; anh cùng với nhành cây sẽ rơi xuống mặt đường toàn sỏi đá…
Trong cuộc sống, có phải mỗi chúng ta đều nắm giữ những thứ không-thể-buông-bỏ được?

Ví như kẻ si tình lưu luyến hình ảnh một “nàng thơ”; dù người ấy nay đã thành gia lập thất?
Hay ví như những người coi trọng công danh sự nghiệp; luôn phấn đấu hết mình để được thăng quan tiến chức; cho dù họ phải đánh đổi bằng phẩm giá hay nhân cách của mình?

Người muốn sống nhưng không buông được nỗi sợ chết trong tâm. Có vô vàn những trường hợp như thế, nhưng dẫu bạn coi trọng điều đó đến đâu; thì suy cho cùng cũng chỉ là những “nhành cây chìa ra từ vách đá”…
Và nếu đó quả thật là những “nhành cây chìa ra từ vách đá”; thì có ích gì để nắm giữ mãi mà không buông? Cứ chấp vào những thứ không nên giữ; thì chúng ta sẽ không thể nhận ra những điều tốt đẹp đang đợi chờ phía trước.
Bởi vậy, khi cuộc sống không diễn ra như mong đợi; có thể đó là lúc nhắc nhở bạn rằng: “Hãy buông tay!” Buông bỏ cũng là một mỹ đức mà chỉ những ai can đảm phi thường mới có thể làm được.
Và vì sao Phật gia giảng cần từ bỏ chấp trước, sống thuận theo tự nhiên? Phải chăng khi chúng ta dám buông bỏ, thì một cánh cửa đóng vào cánh cửa khác sẽ mở ra?
Dinh Phương (st)

#Bị #hổ #rượt #chàng #trai #cầu #cứu #đức #Phật #và #lời #khuyên #đáng #suy #ngẫm

[rule_2_plain]

#Bị #hổ #rượt #chàng #trai #cầu #cứu #đức #Phật #và #lời #khuyên #đáng #suy #ngẫm

[rule_2_plain]

#Bị #hổ #rượt #chàng #trai #cầu #cứu #đức #Phật #và #lời #khuyên #đáng #suy #ngẫm

[rule_3_plain]

#Bị #hổ #rượt #chàng #trai #cầu #cứu #đức #Phật #và #lời #khuyên #đáng #suy #ngẫm

Một chàng trai bị con hổ dữ rượt đuổi. Anh chạy thục mạng không dám ngoái đầu nhìn lại. Cuối cùng khi đến bờ vực thẳm anh không thể chạy được nữa, trong khi đó con hổ vẫn còn ở phía sau.

Tại sao Phật lại ngồi trên đài sen?

Phân biệt cầu an và cầu siêu trong đạo Phật?

Phật môn tuy rộng mở, khó độ người vô duyên

Nằm niệm Phật có tội không?

Nằm ngủ nghe Kinh Phật có tội không?

Lúc này người đàn ông rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan: Một bên là con hổ đói đang hau háu nhìn, còn một bên là vực thẳm sâu hun hút. Anh nhìn xuống, từ trong vách đá dựng đứng kia có một cành cây chĩa ra. Nghĩ rằng cành cây có thể là cứu tinh giúp anh thoát khỏi nanh vuốt hổ dữ, anh bắt đầu trèo xuống và bám vào đó.
Nhưng thật không may, chẳng mấy chốc cành cây sẽ không chịu đựng nổi sức nặng của cơ thể anh.
“Thôi rồi, thế là mình chết chắc rồi…”
anh vừa nghĩ vừa nhìn xuống phía dưới.

Con hổ vẫn gầm gừ và nhìn anh bằng ánh mắt thèm thuồng.
Quá sợ hãi, anh ngẩng lên và cầu nguyện: “Ông Trời ơi, xin hãy cứu con… Con sẽ làm bất kể điều gì nếu như ngài yêu cầu”.
Bỗng một giọng nói vang lên từ không trung: “Con sẽ làm bất cứ điều gì ta yêu cầu chứ?”
Mặc dù rất kinh ngạc trước giọng sấm vang rền ấy nhưng chàng trai vẫn đáp lại: “Thưa vâng, con sẽ làm mọi thứ… chỉ mong ngài hãy cứu con”.
Giọng nói từ không trung lại trả lời: “Chỉ còn cách duy nhất này thôi, nhưng đòi hỏi con phải có niềm tin và lòng can đảm. Vậy con có tin ta không? Có dám làm như lời ta chỉ dạy không?”
Phía trên vách núi, con hổ vẫn gầm gừ và nhìn chàng trai bằng ánh mắt thèm thuồng, còn cành cây thì trĩu xuống ngày một nặng hơn.

“Con cầu xin ngài, hãy giúp con tai qua nạn khỏi. Hãy cho con biết giờ con cần phải làm gì?”
“Được, ta chỉ có duy nhất một yêu cầu này thôi,” giọng nói trên không từ tốn đáp. “Đó là…
…Con hãy buông tay ra!”
Một giây…
Hai giây…
Một phút trôi qua…
Lại thêm một phút nữa…
Cuối cùng, lấy hết sức bình sinh người đàn ông cũng nhắm mắt và buông tay. Không biết anh đã nằm bất tỉnh bao lâu, chỉ biết rằng khi tỉnh lại; anh thấy mình đang nằm trên chiếc xe chở đầy cỏ khô. Người ta nói rằng anh thật may mắn khi rơi đúng vào lúc đoàn xe này đi ngang qua đó.
Nhưng còn một bí mật nữa mà có lẽ anh không biết là; nếu buông tay sớm thêm hai phút nữa; anh sẽ hạ cánh an toàn xuống đoàn xe chở đầy bông và bọt biển; còn nếu chậm thêm chỉ một chút nữa thôi; anh cùng với nhành cây sẽ rơi xuống mặt đường toàn sỏi đá…
Trong cuộc sống, có phải mỗi chúng ta đều nắm giữ những thứ không-thể-buông-bỏ được?

Ví như kẻ si tình lưu luyến hình ảnh một “nàng thơ”; dù người ấy nay đã thành gia lập thất?
Hay ví như những người coi trọng công danh sự nghiệp; luôn phấn đấu hết mình để được thăng quan tiến chức; cho dù họ phải đánh đổi bằng phẩm giá hay nhân cách của mình?

Người muốn sống nhưng không buông được nỗi sợ chết trong tâm. Có vô vàn những trường hợp như thế, nhưng dẫu bạn coi trọng điều đó đến đâu; thì suy cho cùng cũng chỉ là những “nhành cây chìa ra từ vách đá”…
Và nếu đó quả thật là những “nhành cây chìa ra từ vách đá”; thì có ích gì để nắm giữ mãi mà không buông? Cứ chấp vào những thứ không nên giữ; thì chúng ta sẽ không thể nhận ra những điều tốt đẹp đang đợi chờ phía trước.
Bởi vậy, khi cuộc sống không diễn ra như mong đợi; có thể đó là lúc nhắc nhở bạn rằng: “Hãy buông tay!” Buông bỏ cũng là một mỹ đức mà chỉ những ai can đảm phi thường mới có thể làm được.
Và vì sao Phật gia giảng cần từ bỏ chấp trước, sống thuận theo tự nhiên? Phải chăng khi chúng ta dám buông bỏ, thì một cánh cửa đóng vào cánh cửa khác sẽ mở ra?
Dinh Phương (st)

Nguồn: https://tamlinhviet.org/

#Bị #hổ #rượt #chàng #trai #cầu #cứu #đức #Phật #và #lời #khuyên #đáng #suy #ngẫm

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button