Đạo Mẫu

Phúc báo lớn nhất của một gia đình là dạy nên những đứa con biết ơn

Nuôi dạy con cái nên người biết ơn là phúc lớn nhất của mỗi gia đình.

Trong tác phẩm “Thị Kính” có viết: “Cha sinh ra ta, mẹ đã nâng đỡ, vỗ về ta, nuôi ta khôn lớn, dạy ta làm người, cưu mang, che chở ta, ơn trời biển. . của cha mẹ, làm thế nào để tôi trả lại tất cả họ? “

Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Tình yêu của cha mẹ đối với con cái cao hơn núi, sâu hơn biển, những việc con cái làm được để báo hiếu cha mẹ chẳng khác gì giọt nước trong đại dương.

Nuôi dạy con cái nên người biết ơn là phúc lớn nhất của mỗi gia đình.

1. Đứa trẻ không biết ơn thì dù tài giỏi đến đâu cũng chẳng ích gì.

Hạnh phúc lớn nhất của một gia đình không phải là nuôi dạy con cái trở thành người xuất chúng, mà là nuôi dạy chúng trở thành những người biết ơn.

Chu Hi (một nhà Nho nổi tiếng của Trung Quốc) đã viết: “Kẻ si tình thường không sáng suốt, kẻ tham lam thường không toại nguyện”.

Biết bao gia đình cha mẹ vất vả gánh vác gánh nặng cuộc đời, xây dựng tổ ấm bình yên cho con cái, mưa không ra nắng, nắng chẳng tới.

Nhưng trẻ con chỉ quen nhận và nhận mọi thứ quá dễ dàng nên không hiểu thế nào là nâng niu.

Nỗi bất hạnh lớn nhất của bậc cha mẹ là dành mọi điều tốt đẹp cho con mình, nhưng lại không thể nuôi dạy một đứa trẻ biết ơn.

Những đứa trẻ ấy chỉ biết đến niềm vui của bản thân, phí công mồ hôi nước mắt của cha mẹ mà không biết mình đã vất vả ra sao, không bao giờ dành một xu cho những người thân yêu của mình.

Lâm Tắc Từ từng nói: “Tâm không tốt, phong thủy vô dụng, bất hiếu với cha mẹ, thờ thần cũng vô dụng.”

Nếu một đứa trẻ không hiểu lòng biết ơn là gì, thì dù mọi mặt khác đều vượt trội hơn, đối với gia đình và xã hội, đứa trẻ đó sẽ không mang lại lợi ích gì.

Nuôi dạy một đứa trẻ biết ơn còn hơn nuôi hàng nghìn “con sói mắt trắng” (nghĩa là những đứa trẻ vô ơn).

Nuôi dạy con cái biết ơn không phải mong con báo hiếu mà là để con biết rằng cuộc sống hạnh phúc mà chúng đang hưởng là do người khác dày công xây dựng nên.

Một người luôn tràn đầy lòng biết ơn sẽ luôn cảm thấy rằng các thành viên trong gia đình cần mình, từ đó nảy sinh cảm giác hạnh phúc mạnh mẽ. Ngược lại, nếu bạn luôn cảm thấy người khác nợ mình thì cuộc sống sẽ chỉ toàn là oán hận và trách móc.

Cha mẹ nếu có tầm nhìn xa thì phải biết nuôi dạy con cái nên người để đền ơn đáp nghĩa.

Giống như câu nói của nhà văn Tất Thúc Mẫn: “Là cha mẹ trên đời này, nếu yêu thương con cái thì phải để chúng bắt đầu học cách yêu thương bản thân và con cái, trong khả năng của mình với những người xung quanh. Đây không phải là sự ích kỷ của người lớn. mà suy nghĩ thấu đáo cho cả đời. “

2. Tình bạn không cần đáp lại nhưng cần phải biết ơn

Tình bạn không phải là sự yêu thương, che chở một sớm một chiều mà là sự biết ơn, đền đáp bằng cả tấm lòng. Một đứa trẻ biết ơn luôn mang lại cho cha mẹ sự động viên và cảm giác ấm áp.

Lão Thoại nói: Con gái là tấm chăn nhỏ ấm áp nhất của cha mẹ.

Qian Ai là con gái của Qian Zhongshu (một nhà văn nổi tiếng của Trung Quốc), từ nhỏ cô đã biết quan tâm đến người khác.

Trong tác phẩm “Ba chúng ta” trong tuyển tập văn xuôi của mình, Đường Phong viết: “Tiểu Ái lớn lên rất nhanh, nhưng cô ấy biết chăm sóc tôi như một người chị gái; giữ tôi bầu bạn như một người chị và quản thúc tôi. ‘m giống như một người mẹ. “

Dù bận rộn đến đâu, Tiên Ái cũng nhanh chóng về nhà sớm, may áo ngủ cho mẹ vì biết mẹ ngủ không sâu, tận tình bóc từng chiếc vỏ kẹo cho bố vì biết bố thích ăn. kẹo.

Mỗi lần Tiền Chung Thư đi công tác bên ngoài, chưa một lần dặn dò vợ phải chăm sóc con gái thật tốt mà chỉ dặn dò con gái chăm sóc mẹ thật tốt, Tiền Ái lần nào cũng đồng ý. cách có trách nhiệm.

Mỗi lần bố cô xin nghỉ làm vì đau ốm, Tiên Ái luôn đến bên ông an ủi: “Bịt tai, xoa bóp cánh tay cho bố, bố chúng ta không dễ ngã đâu”.

Vì được dạy dỗ trong môi trường gia đình lành mạnh nên Tiên Ái hiểu lòng biết ơn hơn các bạn cùng trang lứa.

Một đứa trẻ biết ơn sẽ thực sự quan tâm đến người khác từ tận đáy lòng và sẽ làm bất cứ điều gì có thể cho gia đình của mình.

Năm mười tuổi, Tiên Ái từng đến thăm nơi ở cũ của Tiền gia. Lúc đó, cả đám trẻ nhà Tiên đều tập trung ở sân chơi, chỉ có Tiên Ái lặng lẽ đứng bên cạnh và nhìn ông nội đọc sách. Cô gái nhỏ tựa vào cuối giường của anh đọc sách, thỉnh thoảng còn chỉnh lại chăn cho anh ngủ.

Cuối năm 1997, Tiên Ái viết thơ chúc Tết mẹ, trong đó:

Bê không ăn cỏ, muốn trả ơn bố mẹ.

Muốn hái hoa sầu đâu dâng người tạ ơn.

Khi ấy, Qian Ai ốm nặng, không ăn uống được gì, viết xong bài thơ này không lâu thì bà qua đời.

Điều cuối cùng cô còn lại trên đời là tình yêu và lòng biết ơn vô bờ bến dành cho cha mẹ.


Thông tin thêm

Phúc báo lớn nhất của một gia đình là dạy nên những đứa con biết ơn

#Phúc #báo #lớn #nhất #của #một #gia #đình #là #dạy #nên #những #đứa #con #biết #ơn

[rule_3_plain]

#Phúc #báo #lớn #nhất #của #một #gia #đình #là #dạy #nên #những #đứa #con #biết #ơn

Nuôi nấng con cái trở thành người có lòng biết ơn, đó chính là phúc báo lớn nhất của mỗi một gia đình.

Niệm A Di Đà Phật hay Nam mô A Di Đà Phật?

Chiếc tù và chứng minh loài người từng cưỡi khủng long 33.500 năm trước?

Bí ẩn “Bát trận đồ” của Gia Cát Lượng lợi hại như thế nào?

Nếu chết vì tai nạn, dịch bệnh: Ta sẽ tái sanh về đâu?

Bí ẩn cậu bé Ấn Độ nhớ và nhận ra gia đình kiếp trước

Trong tác phẩm “Thi Kinh” có viết: “Cha sinh ra ta, mẹ nâng đỡ ta, vỗ về ta, nuôi ta khôn lớn, dạy bảo ta nên người, chăm lo cho ta, bảo vệ cho ta, công ơn trời biển của cha mẹ, phận làm con làm sao báo đáp hết?”
Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Ân tình của cha mẹ giành cho con cái cao hơn núi, sâu hơn biển cả, những việc con cái có thể làm để báo hiếu cha mẹ chỉ như giọt nước giữa biển khơi.
Nuôi nấng con cái trở thành người có lòng biết ơn, đó chính là phúc báo lớn nhất của mỗi một gia đình.
1. Một đứa trẻ không có lòng biết ơn, dù tài giỏi thế nào đi chăng nữa cũng chẳng ích gì
Hạnh phúc lớn nhất của một gia đình không phải là nuôi dạy con cái trở thành người vượt trội, xuất chúng mà là nuôi dạy chúng trở thành người có lòng biết ơn.
Chu Hi (một nhà nho nổi tiếng người Trung Quốc) có viết: “Người yêu thương quá mức thường không sáng suốt, người tham lam thường không biết thỏa mãn.”
Biết bao nhiêu gia đình đều là cha mẹ nhọc nhằn lo toan gánh vác cuộc sống, xây dựng cho con một mái ấm bình yên mưa không đến mặt, nắng không đến đầu.
Nhưng con cái lại chỉ quen với việc được nhận, có được mọi thứ một cách quá dễ dàng, vì vậy càng không hiểu thế nào là trân trọng.

Bất hạnh lớn nhất của người làm cha làm mẹ là dành mọi thứ tốt đẹp cho con nhưng lại không thể nuôi dạy nên một đứa trẻ có lòng biết ơn.
Những đứa trẻ đó chỉ biết đến niềm vui của bản thân, tiêu xài hoang phí tiền mồ hôi nước mắt của cha mẹ mà không cần biết họ đã vất vả như thế nào, không bao giờ dùng một đồng cắc để vì người thân.
Lâm Tắc Từ từng nói: “Tâm không tốt, phong thủy vô ích, bất hiếu với cha mẹ, thờ thần vô ích.”
Một đứa trẻ nếu như không hiểu thế nào là biết ơn, cho dù mọi phương diện khác đều vượt trội đi chăng nữa thì đối với gia đình và xã hội, đứa trẻ đó cũng chẳng mang lại ích lợi gì.
Nuôi nấng được một đứa trẻ có lòng biết ơn còn hơn nuôi được ngàn vạn con “sói mắt trắng” (ý chỉ những đứa trẻ vô ơn).
Nuôi dạy con biết tri ân không phải là mong chờ con báo hiếu, mà là để con biết được rằng, cuộc sống hạnh phúc mà con đang hưởng thụ là nhờ người khác vất vả xây dựng nên.
Một người luôn tràn đầy lòng biết ơn sẽ luôn cảm thấy người thân trong gia đình rất cần mình, từ đó sẽ sinh ra cảm giác hạnh phúc mãnh liệt. Ngược lại nếu như luôn cảm thấy người khác đang nợ mình, cuộc sống sẽ chỉ toàn là sự oán giận và trách móc.
Người làm cha mẹ nếu như có tầm nhìn xa trông rộng thì phải biết nuôi dạy con cái trở thành người có lòng biết ơn.
Giống như câu nói của nhà văn Tất Thúc Mẫn: “Phàm là người làm cha làm mẹ trên đời này, nếu như yêu thương con cái thì trong khả năng có thể của con, phải để chúng bắt đầu học cách yêu thương chính bạn và những người xung quanh. Đây không phải là sự ích kỷ của người lớn mà là nghĩ sâu xa cho cả cuộc đời của các con.”
2. Tình thân không cần phải báo đáp nhưng cần được biết ơn
Tình thân không phải là sự yêu thương che chở từ một phía mà nên có sự biết ơn, báo đáp bằng cả trái tim. Một đứa trẻ có lòng biết ơn luôn mang đến cho cha mẹ sự động viên và cảm giác ấm áp.
Lão Thoại nói: Con gái chính là chiếc chăn bông nhỏ ấm áp nhất của cha mẹ.

Tiền Ái là con gái của Tiền Chung Thư (một nhà văn nổi tiếng người Trung Quốc), từ nhỏ cô đã biết quan tâm chăm sóc cho người khác.
Trong tác phẩm “Ba chúng tôi” nằm trong tập văn xuôi của mình, Dương Phong viết: “Tiểu Ái lớn rất nhanh lại biết chăm sóc cho tôi như một người chị gái; bầu bạn với tôi như một người em gái và quản thúc tôi như một người mẹ vậy.”
Cho dù có bận như thế nào đi nữa, Tiền Ái cũng sẽ nhanh chóng về nhà sớm, may áo ngủ cho mẹ vì biết giấc ngủ của mẹ không được sâu, tận tình bóc từng vỏ kẹo cho cha vì biết cha thích ăn kẹo.
Mỗi lần Tiền Chung Thư đi công tác bên ngoài đều chưa từng một lần dặn dò vợ phải chăm sóc tốt cho cô con gái mà ông chỉ dặn dò con gái chăm sóc thật tốt cho mẹ, Tiền Ái mỗi lần như vậy đều đồng ý một cách đầy trách nhiệm.
Mỗi lần cha cô xin nghỉ làm vì ốm mệt, Tiền Ái luôn đến bên và an ủi cha: “Nhấc nhẹ cái tai, xoa bóp cánh tay, cha của chúng con không dễ gì gục ngã.”
Chính vì được dạy dỗ trong môi trường lành mạnh của gia đình, Tiền Ái càng thấu hiểu sự biết ơn so với những người đồng trang lứa.
Một đứa trẻ có lòng biết ơn sẽ quan tâm người khác một cách đầy chân thành xuất phát từ tận đáy lòng và có thể làm bất cứ những việc trong khả năng của mình vì gia đình.
Năm mười tuổi, Tiền Ái trong một lần về thăm chỗ ở cũ của Tiền Gia, lúc đó trẻ con nhà họ Tiền đều quây quần trong sân chơi đùa, duy chỉ có Tiền Ái là yên tĩnh đứng bên cạnh nhìn ông nội đọc sách. Cô bé đứng dựa vào cuối giường của ông đọc sách, thỉnh thoảng chỉnh sửa chăn cho ông nằm ngủ.
Cuối năm 1997, Tiền Ái đã làm một bài thơ chúc tết cho mẹ, trong đó viết:

Bò con không ăn cỏ, muốn báo đáp mẹ cha.
Muốn hái hoa vong sầu, dâng người tạ ơn sinh.

Lúc đó Tiền Ái bị bệnh nặng không ăn uống được gì, bài thơ này làm xong không được bao lâu thì cô qua đời.
Điều sau cùng cô lưu lại nhân gian cũng là tình yêu thương và lòng biết ơn vô bờ dành cho cha mẹ.
 

#Phúc #báo #lớn #nhất #của #một #gia #đình #là #dạy #nên #những #đứa #con #biết #ơn

[rule_2_plain]

#Phúc #báo #lớn #nhất #của #một #gia #đình #là #dạy #nên #những #đứa #con #biết #ơn

[rule_2_plain]

#Phúc #báo #lớn #nhất #của #một #gia #đình #là #dạy #nên #những #đứa #con #biết #ơn

[rule_3_plain]

#Phúc #báo #lớn #nhất #của #một #gia #đình #là #dạy #nên #những #đứa #con #biết #ơn

Nuôi nấng con cái trở thành người có lòng biết ơn, đó chính là phúc báo lớn nhất của mỗi một gia đình.

Niệm A Di Đà Phật hay Nam mô A Di Đà Phật?

Chiếc tù và chứng minh loài người từng cưỡi khủng long 33.500 năm trước?

Bí ẩn “Bát trận đồ” của Gia Cát Lượng lợi hại như thế nào?

Nếu chết vì tai nạn, dịch bệnh: Ta sẽ tái sanh về đâu?

Bí ẩn cậu bé Ấn Độ nhớ và nhận ra gia đình kiếp trước

Trong tác phẩm “Thi Kinh” có viết: “Cha sinh ra ta, mẹ nâng đỡ ta, vỗ về ta, nuôi ta khôn lớn, dạy bảo ta nên người, chăm lo cho ta, bảo vệ cho ta, công ơn trời biển của cha mẹ, phận làm con làm sao báo đáp hết?”
Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Ân tình của cha mẹ giành cho con cái cao hơn núi, sâu hơn biển cả, những việc con cái có thể làm để báo hiếu cha mẹ chỉ như giọt nước giữa biển khơi.
Nuôi nấng con cái trở thành người có lòng biết ơn, đó chính là phúc báo lớn nhất của mỗi một gia đình.
1. Một đứa trẻ không có lòng biết ơn, dù tài giỏi thế nào đi chăng nữa cũng chẳng ích gì
Hạnh phúc lớn nhất của một gia đình không phải là nuôi dạy con cái trở thành người vượt trội, xuất chúng mà là nuôi dạy chúng trở thành người có lòng biết ơn.
Chu Hi (một nhà nho nổi tiếng người Trung Quốc) có viết: “Người yêu thương quá mức thường không sáng suốt, người tham lam thường không biết thỏa mãn.”
Biết bao nhiêu gia đình đều là cha mẹ nhọc nhằn lo toan gánh vác cuộc sống, xây dựng cho con một mái ấm bình yên mưa không đến mặt, nắng không đến đầu.
Nhưng con cái lại chỉ quen với việc được nhận, có được mọi thứ một cách quá dễ dàng, vì vậy càng không hiểu thế nào là trân trọng.

Bất hạnh lớn nhất của người làm cha làm mẹ là dành mọi thứ tốt đẹp cho con nhưng lại không thể nuôi dạy nên một đứa trẻ có lòng biết ơn.
Những đứa trẻ đó chỉ biết đến niềm vui của bản thân, tiêu xài hoang phí tiền mồ hôi nước mắt của cha mẹ mà không cần biết họ đã vất vả như thế nào, không bao giờ dùng một đồng cắc để vì người thân.
Lâm Tắc Từ từng nói: “Tâm không tốt, phong thủy vô ích, bất hiếu với cha mẹ, thờ thần vô ích.”
Một đứa trẻ nếu như không hiểu thế nào là biết ơn, cho dù mọi phương diện khác đều vượt trội đi chăng nữa thì đối với gia đình và xã hội, đứa trẻ đó cũng chẳng mang lại ích lợi gì.
Nuôi nấng được một đứa trẻ có lòng biết ơn còn hơn nuôi được ngàn vạn con “sói mắt trắng” (ý chỉ những đứa trẻ vô ơn).
Nuôi dạy con biết tri ân không phải là mong chờ con báo hiếu, mà là để con biết được rằng, cuộc sống hạnh phúc mà con đang hưởng thụ là nhờ người khác vất vả xây dựng nên.
Một người luôn tràn đầy lòng biết ơn sẽ luôn cảm thấy người thân trong gia đình rất cần mình, từ đó sẽ sinh ra cảm giác hạnh phúc mãnh liệt. Ngược lại nếu như luôn cảm thấy người khác đang nợ mình, cuộc sống sẽ chỉ toàn là sự oán giận và trách móc.
Người làm cha mẹ nếu như có tầm nhìn xa trông rộng thì phải biết nuôi dạy con cái trở thành người có lòng biết ơn.
Giống như câu nói của nhà văn Tất Thúc Mẫn: “Phàm là người làm cha làm mẹ trên đời này, nếu như yêu thương con cái thì trong khả năng có thể của con, phải để chúng bắt đầu học cách yêu thương chính bạn và những người xung quanh. Đây không phải là sự ích kỷ của người lớn mà là nghĩ sâu xa cho cả cuộc đời của các con.”
2. Tình thân không cần phải báo đáp nhưng cần được biết ơn
Tình thân không phải là sự yêu thương che chở từ một phía mà nên có sự biết ơn, báo đáp bằng cả trái tim. Một đứa trẻ có lòng biết ơn luôn mang đến cho cha mẹ sự động viên và cảm giác ấm áp.
Lão Thoại nói: Con gái chính là chiếc chăn bông nhỏ ấm áp nhất của cha mẹ.

Tiền Ái là con gái của Tiền Chung Thư (một nhà văn nổi tiếng người Trung Quốc), từ nhỏ cô đã biết quan tâm chăm sóc cho người khác.
Trong tác phẩm “Ba chúng tôi” nằm trong tập văn xuôi của mình, Dương Phong viết: “Tiểu Ái lớn rất nhanh lại biết chăm sóc cho tôi như một người chị gái; bầu bạn với tôi như một người em gái và quản thúc tôi như một người mẹ vậy.”
Cho dù có bận như thế nào đi nữa, Tiền Ái cũng sẽ nhanh chóng về nhà sớm, may áo ngủ cho mẹ vì biết giấc ngủ của mẹ không được sâu, tận tình bóc từng vỏ kẹo cho cha vì biết cha thích ăn kẹo.
Mỗi lần Tiền Chung Thư đi công tác bên ngoài đều chưa từng một lần dặn dò vợ phải chăm sóc tốt cho cô con gái mà ông chỉ dặn dò con gái chăm sóc thật tốt cho mẹ, Tiền Ái mỗi lần như vậy đều đồng ý một cách đầy trách nhiệm.
Mỗi lần cha cô xin nghỉ làm vì ốm mệt, Tiền Ái luôn đến bên và an ủi cha: “Nhấc nhẹ cái tai, xoa bóp cánh tay, cha của chúng con không dễ gì gục ngã.”
Chính vì được dạy dỗ trong môi trường lành mạnh của gia đình, Tiền Ái càng thấu hiểu sự biết ơn so với những người đồng trang lứa.
Một đứa trẻ có lòng biết ơn sẽ quan tâm người khác một cách đầy chân thành xuất phát từ tận đáy lòng và có thể làm bất cứ những việc trong khả năng của mình vì gia đình.
Năm mười tuổi, Tiền Ái trong một lần về thăm chỗ ở cũ của Tiền Gia, lúc đó trẻ con nhà họ Tiền đều quây quần trong sân chơi đùa, duy chỉ có Tiền Ái là yên tĩnh đứng bên cạnh nhìn ông nội đọc sách. Cô bé đứng dựa vào cuối giường của ông đọc sách, thỉnh thoảng chỉnh sửa chăn cho ông nằm ngủ.
Cuối năm 1997, Tiền Ái đã làm một bài thơ chúc tết cho mẹ, trong đó viết:

Bò con không ăn cỏ, muốn báo đáp mẹ cha.
Muốn hái hoa vong sầu, dâng người tạ ơn sinh.

Lúc đó Tiền Ái bị bệnh nặng không ăn uống được gì, bài thơ này làm xong không được bao lâu thì cô qua đời.
Điều sau cùng cô lưu lại nhân gian cũng là tình yêu thương và lòng biết ơn vô bờ dành cho cha mẹ.
 

Nguồn: https://tamlinhviet.org/

#Phúc #báo #lớn #nhất #của #một #gia #đình #là #dạy #nên #những #đứa #con #biết #ơn

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button