Đạo Mẫu

Vì sao giàu có lại không thể quá 3 đời?

Có một câu nói cổ rằng: “Bạn không thể giàu quá ba đời”. Vậy tại sao một gia đình có thể nghèo nhiều đời nhưng thường không thể giàu quá ba đời? Tại sao sự giàu có không thể tồn tại mãi mãi?

Thực ra, số phận của một người không hề bất công, nhưng con người có thói quen nghĩ rằng những gì người khác có thì mình cũng có thể có được. Vì vậy, khi người khác có hoàn cảnh sống tương đối tốt hơn mình, họ lập tức cảm thấy Chúa không công bằng.

Hãy cùng đọc một câu chuyện cổ để phân tích:

Vào thời nhà Hán ở Trung Quốc, có một vị quan lớn. Các quan lớn thời bấy giờ đều thuộc tầng lớp quý tộc hoặc hoàng tộc, nhưng bình dân không có tư cách gì. Họ được cấp đất từ ​​nhỏ, có gia tài lớn, hiểu biết rộng, được mọi người kính trọng, giữ chức vụ cao trong xã hội …

Vào thời nhà Hán, đại đa số dân chúng thuộc tầng lớp quý tộc, quan lại, ít nhiều đều am hiểu thuyết âm dương, biết vận mệnh. Người làm quan này có tài lộc lớn, con cháu đầy đàn, nhưng trong lòng thường mang vẻ u sầu. Anh thường xuyên thở dài, vẻ mặt lo lắng.

Một lần, anh tình cờ gặp một lão nông. Lão nông này biết rõ vị quan lớn, nên hỏi: “Ông giàu quá, tiền bạc của nhiều đời con cháu không tiêu hết, sao ông còn thở dài?”.

Vị quan lớn này nói: “Ngươi nhìn xem nhà ta hai đời sau, đời sau không bằng đời trước, giàu có thật sự không thể quá ba đời. Khi cháu bằng tuổi ta. sợ mình tiêu hết gia tài, có thể sẽ xảy ra án mạng ”.

Lão nông không hiểu, vị quan lớn giải thích: “Ta đã quan sát và đoán được thế hệ sau trong gia tộc ta, từ nhỏ đã được đối xử tử tế, nên từ nhỏ cũng đã tùy tiện hành động không đúng mực. . Tu luyện thói quen hưởng thụ. Hai kiếp sau sẽ không làm nên chuyện gì, đều cảm thấy mọi thứ mình đang hưởng thụ là điều đúng đắn, nhận thức kiểu đó sớm muộn gì cũng dẫn đến thất bại ”.

Nói xong, vị quan lớn chỉ tay về phía lão nông vẫn đang nhìn mình, nói: “Ông đã sống đến nay, trên mặt có nhiều nếp nhăn vàng, nên cả đời ông phải làm nhiều việc thiện. Dù bây giờ ông có đau khổ thế nào đi chăng nữa, thì con cháu ông sẽ được hưởng phúc đức của ông và mai sau trở nên giàu có.

Một câu chuyện cổ nói với chúng ta rằng giàu nghèo có thể thay đổi. Nếu một người tích lũy nhiều hơn và tiết kiệm nhiều hơn, anh ta sẽ tự nhiên có của cải và hưởng thụ. Và một người chỉ quan tâm đến việc hưởng thụ nhiều hơn, tự nhiên sẽ rất khổ sở và rách rưới.

Người xưa nói “Hoàng phi tương thân tương ái, lưu hồ dĩ hữu dã”, hàm ý khuyên mọi người rằng: Làm Vua cũng vậy, sinh ra không phải là người có địa vị cao quý, là người bình thường nhưng phải biết cố gắng. Nếu làm nhiều việc thiện, tích đức nhiều thì cũng có thể thay đổi vận mệnh. Ngược lại, người sinh ra đã giàu có, sung sướng nhưng nếu chỉ biết chu toàn cho bản thân thì khi hưởng hết phúc cũng trở nên nghèo khổ.

Vì vậy, người xưa cũng đã dạy rằng: “Phúc bất trùng lai”, tức là hạnh phúc không nên hưởng đầy đủ, phải luôn luôn gây dựng, vì khi đã hưởng phúc rồi thì tai họa tất yếu sẽ ập đến!

Theo Mai Trà / Kiến thức


Thông tin thêm

Vì sao giàu có lại không thể quá 3 đời?

#Vì #sao #giàu #có #lại #không #thể #quá #đời

[rule_3_plain]

#Vì #sao #giàu #có #lại #không #thể #quá #đời

Người xưa có câu: “Giàu không thể quá ba đời”. Vậy vì sao một gia đình có thể nghèo nhiều đời, nhưng lại thường không thể giàu có quá ba đời? Vì cái gì mà giàu có không được kéo dài mãi?

Nhà chăm tích thiện, ắt phúc có dư, nhà không tích thiện, ắt họa có dư

12 sai lầm trong bố trí phong thuỷ nhà ở có thể gây bất hòa trong hôn nhân

Phụ nữ có 7 nét tướng này sẽ có phúc khí dồi dào, vượng phu ích tử

Sự thật đũa mốc, thớt gỗ mốc gây ung thư gan

Kỳ lạ chuyện hàng phục yêu ma siêu phàm của thiền sư Việt

Ngạc nhiên: Hơn một nửa dân số thế giới đang sinh sống trong khu vực vòng tròn này

Bí ẩn “chậu rửa cá âm dương” thách thức giới khoa học

Chiếc rương chứa “hộp sọ người ngoài hành tinh” mở ra bí ẩn về Đức Quốc xã

Trên thực tế, vận mệnh của một người không phải là không có công bằng, mà chính là thói quen của mọi người thường cho rằng, thứ mà người khác có thì mình cũng có thể có. Cho nên khi người khác có hoàn cảnh sinh sống tương đối tốt hơn mình thì liền cảm thấy rằng ông trời thật không công bằng.
Chúng ta cùng đọc một câu chuyện xưa để phân tích:
Vào thời nhà Hán bên Trung Hoa có một vị quan lớn. Quan lớn vào thời ấy đều là thuộc giai tầng quý tộc hoặc là Hoàng thân quốc thích chứ người bình dân là không có tư cách. Họ từ nhỏ đã được phong đất, có sản nghiệp lớn, nắm rõ tri thức, được mọi người nể trọng, nắm những chức vụ cao trong xã hội…
Ở thời nhà Hán, đại đa số người thuộc hàng quý tộc, quan lại, dù ít hay nhiều cũng hiểu biết về học thuyết âm dương, hiểu biết vận mệnh. Vị quan này có gia sản lớn, con cháu đầy đàn nhưng lại thường mang vẻ u sầu trong lòng. Ông thường xuyên thở dài, lộ rõ vẻ lo lắng ra mặt.
Một lần, ông ngẫu nhiên gặp một lão nông. Ông lão nông dân này biết rõ vị quan lớn kia nên hỏi: “Ngài đã giàu có như thế, tiền của mấy đời con cháu cũng tiêu không hết, sao ngài còn phải thở dài?”
Vị quan lớn này nói: “Ông nhìn hai đời sau trong nhà ta mà xem, đời sau lại không bằng đời trước, thực sự là giàu không thể quá ba đời. Khi cháu trai bằng tuổi của ta, e rằng sẽ tiêu hết gia sản, nói không chừng còn có họa sát sinh”.
Ông lão nông dân không hiểu, vị quan lớn lại giải thích: “Ta quan sát và đoán biết được, thế hệ sau trong gia tộc nhà ta, từ nhỏ chúng đã được hậu đãi nên từ nhỏ chúng cũng đã tùy tiện làm xằng bậy, dưỡng thành thói quen hưởng thụ. Hai đời sau này việc gì cũng không làm, chúng cảm thấy hết thảy những gì chúng đang hưởng đều là những thứ nên được. Loại nhận thức ấy, sớm hay muộn cũng dẫn đến vong bại thôi.”
Nói xong, vị quan lớn lại chỉ vào ông lão nông dân còn đang trơ mắt nhìn, nói: “Ông đã sống đến tuổi này rồi, trên mặt nhiều nếp nhăn vàng, nên chắc chắn cả đời đã làm không ít việc thiện. Vô luận là ông hiện tại khổ bao nhiêu thì sau này con cháu đều được hưởng âm đức của ông mà giàu sang bấy nhiêu”.
Câu chuyện xưa nói cho chúng ta một đạo lý rằng, giàu và nghèo là có sự biến hóa. Nếu một người tích lũy nhiều hơn, cần kiệm hơn thì tự nhiên sẽ có phú quý và được hưởng thụ. Còn một người chỉ lo hưởng thụ nhiều hơn, thì tự nhiên cũng sẽ khốn cùng, rách rưới.
Người xưa nói: “Vương hầu tương tương, trữ hữu chủng hồ”, có ý khuyên răn mọi người rằng: Là Vương Hầu cũng vậy đều không phải trời sinh đã có địa vị cao quý, là người bình thường nhưng biết cố gắng, làm nhiều việc thiện, tích được đại đức thì cũng có thể thay đổi được vận mệnh. Ngược lại, người mà trời sinh đã giàu có sung sướng nhưng nếu chỉ biết phóng túng bản thân, khi hưởng hết phúc rồi thì cũng trở nên nghèo khổ.
Cho nên, cổ nhân cũng dạy rằng: “Phúc bất tận hưởng”, tức là phúc thì không nên hưởng hết, phải luôn bồi đắp, bởi vì khi phúc đã hưởng hết thì họa tất sẽ đến!
Theo Mai Trà / Tri Thức
 

#Vì #sao #giàu #có #lại #không #thể #quá #đời

[rule_2_plain]

#Vì #sao #giàu #có #lại #không #thể #quá #đời

[rule_2_plain]

#Vì #sao #giàu #có #lại #không #thể #quá #đời

[rule_3_plain]

#Vì #sao #giàu #có #lại #không #thể #quá #đời

Người xưa có câu: “Giàu không thể quá ba đời”. Vậy vì sao một gia đình có thể nghèo nhiều đời, nhưng lại thường không thể giàu có quá ba đời? Vì cái gì mà giàu có không được kéo dài mãi?

Nhà chăm tích thiện, ắt phúc có dư, nhà không tích thiện, ắt họa có dư

12 sai lầm trong bố trí phong thuỷ nhà ở có thể gây bất hòa trong hôn nhân

Phụ nữ có 7 nét tướng này sẽ có phúc khí dồi dào, vượng phu ích tử

Sự thật đũa mốc, thớt gỗ mốc gây ung thư gan

Kỳ lạ chuyện hàng phục yêu ma siêu phàm của thiền sư Việt

Ngạc nhiên: Hơn một nửa dân số thế giới đang sinh sống trong khu vực vòng tròn này

Bí ẩn “chậu rửa cá âm dương” thách thức giới khoa học

Chiếc rương chứa “hộp sọ người ngoài hành tinh” mở ra bí ẩn về Đức Quốc xã

Trên thực tế, vận mệnh của một người không phải là không có công bằng, mà chính là thói quen của mọi người thường cho rằng, thứ mà người khác có thì mình cũng có thể có. Cho nên khi người khác có hoàn cảnh sinh sống tương đối tốt hơn mình thì liền cảm thấy rằng ông trời thật không công bằng.
Chúng ta cùng đọc một câu chuyện xưa để phân tích:
Vào thời nhà Hán bên Trung Hoa có một vị quan lớn. Quan lớn vào thời ấy đều là thuộc giai tầng quý tộc hoặc là Hoàng thân quốc thích chứ người bình dân là không có tư cách. Họ từ nhỏ đã được phong đất, có sản nghiệp lớn, nắm rõ tri thức, được mọi người nể trọng, nắm những chức vụ cao trong xã hội…
Ở thời nhà Hán, đại đa số người thuộc hàng quý tộc, quan lại, dù ít hay nhiều cũng hiểu biết về học thuyết âm dương, hiểu biết vận mệnh. Vị quan này có gia sản lớn, con cháu đầy đàn nhưng lại thường mang vẻ u sầu trong lòng. Ông thường xuyên thở dài, lộ rõ vẻ lo lắng ra mặt.
Một lần, ông ngẫu nhiên gặp một lão nông. Ông lão nông dân này biết rõ vị quan lớn kia nên hỏi: “Ngài đã giàu có như thế, tiền của mấy đời con cháu cũng tiêu không hết, sao ngài còn phải thở dài?”
Vị quan lớn này nói: “Ông nhìn hai đời sau trong nhà ta mà xem, đời sau lại không bằng đời trước, thực sự là giàu không thể quá ba đời. Khi cháu trai bằng tuổi của ta, e rằng sẽ tiêu hết gia sản, nói không chừng còn có họa sát sinh”.
Ông lão nông dân không hiểu, vị quan lớn lại giải thích: “Ta quan sát và đoán biết được, thế hệ sau trong gia tộc nhà ta, từ nhỏ chúng đã được hậu đãi nên từ nhỏ chúng cũng đã tùy tiện làm xằng bậy, dưỡng thành thói quen hưởng thụ. Hai đời sau này việc gì cũng không làm, chúng cảm thấy hết thảy những gì chúng đang hưởng đều là những thứ nên được. Loại nhận thức ấy, sớm hay muộn cũng dẫn đến vong bại thôi.”
Nói xong, vị quan lớn lại chỉ vào ông lão nông dân còn đang trơ mắt nhìn, nói: “Ông đã sống đến tuổi này rồi, trên mặt nhiều nếp nhăn vàng, nên chắc chắn cả đời đã làm không ít việc thiện. Vô luận là ông hiện tại khổ bao nhiêu thì sau này con cháu đều được hưởng âm đức của ông mà giàu sang bấy nhiêu”.
Câu chuyện xưa nói cho chúng ta một đạo lý rằng, giàu và nghèo là có sự biến hóa. Nếu một người tích lũy nhiều hơn, cần kiệm hơn thì tự nhiên sẽ có phú quý và được hưởng thụ. Còn một người chỉ lo hưởng thụ nhiều hơn, thì tự nhiên cũng sẽ khốn cùng, rách rưới.
Người xưa nói: “Vương hầu tương tương, trữ hữu chủng hồ”, có ý khuyên răn mọi người rằng: Là Vương Hầu cũng vậy đều không phải trời sinh đã có địa vị cao quý, là người bình thường nhưng biết cố gắng, làm nhiều việc thiện, tích được đại đức thì cũng có thể thay đổi được vận mệnh. Ngược lại, người mà trời sinh đã giàu có sung sướng nhưng nếu chỉ biết phóng túng bản thân, khi hưởng hết phúc rồi thì cũng trở nên nghèo khổ.
Cho nên, cổ nhân cũng dạy rằng: “Phúc bất tận hưởng”, tức là phúc thì không nên hưởng hết, phải luôn bồi đắp, bởi vì khi phúc đã hưởng hết thì họa tất sẽ đến!
Theo Mai Trà / Tri Thức
 

Nguồn: https://tamlinhviet.org/

#Vì #sao #giàu #có #lại #không #thể #quá #đời

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button